Chuyện kể:
Có đôi vợ chồng trẻ vào Nam tìm hài cốt cha là liệt sĩ thời chống Mỹ. Khi về, anh đã mua 3 tấm vé tàu Thống Nhất…
Ngày Cha ra trận
Con
giọt máu của Người chưa bật khóc!
Mẹ lẻ loi
vượt cạn
đất phương Nam
Cha
ngã xuống miệt vườn
Bốn mươi năm sau
Cha trở lại quê hường
trên con tàu Thống Nhất
(Chiếc ba lô từng theo Cha đánh giặc
nay ấp iu Cha trong cuộc trở về)
Tấm vé tàu con mua cho cha
cũng bình thường như bao tấm vé khác
Chỉ khác
nó không bị xé đi một góc khi Cha bước lên tàu
suất cơm kèm theo dành cho khách vẫn còn nguyên
và
ngồi thay Cha
trên ghế mềm
là chiếc ba lô đựng hài cốt!
Con tàu đi trong rập rình cơn bão
Mây ngoài kia như hương khói bay cùng
chiếc – ba – lô – rưng – rưng
qua bao dải đất nghèo
sông
núi
nghiêng
nghiêng
mộ
bia
trùng
điệp
bên cánh rừng già
bập bùng ngọn bếp
núi Vọng Phu đổ bóng đường dài?
Chiếc – ba – lô – rưng – rưng
Cha nghe lại cuộc đời
Cha nhận lại một thời trai trẻ
Bên ngực trái
phập phồng
tờ nhập ngũ
bên ngực phải
buôn buốt tờ báo tử
và, linh hồn
cầm
tấm – vé - hồi – hương!
Cha ơi!
Trong hình dung của con
tấm vé tàu Thống Nhất
là giấc mơ của người lính chiến trường
ra đi là Cha
trở về cũng là Cha
không mất!
Tấm vé tàu Thống Nhất
Đưa Cha về với Mẹ
Mùa ngâu…
NGUYỄN HỮU QUÝ















